Dành tặng dì: Lời tri ân nhân Ngày của Mẹ, 10 tháng 5 năm 2026

Vào Ngày của Mẹ năm 2026, tôi muốn viết về người dì thứ hai của mình.

Cô ấy không phải là người nổi tiếng hay người có tầm ảnh hưởng, nhưng cô ấy đã dành cả cuộc đời mình để cho chúng ta thấy ý nghĩa thực sự của việc làm mẹ và sức mạnh của người phụ nữ.

hình ảnh 1

I. Một Cô Gái Bước Ra Từ Ngọn Lửa Chiến Tranh

Vào tháng 5 năm 1939, dì tôi sinh ra ở Cam Châu, vào thời kỳ Cộng hòa Trung Hoa.

Đó là thời kỳ hỗn loạn. Khi quân xâm lược Nhật Bản tiến vào Cam Châu, bà bị bắt làm tù binh khi còn nhỏ. Bà đã cắn mạnh một tên lính địch và tìm cách trốn thoát. Để sống sót, bà bôi tro bếp lên mặt, trốn trong một ngôi mộ trống ở nhà một người họ hàng vùng quê và nín thở khi lưỡi lê của địch lóe lên trước mắt.

Dù vậy, cô ấy không bao giờ rời xa sách vở. Cô ấy học giỏi, nhưng khi học trung học, cha cô đột ngột qua đời. Cuộc sống giáng cho cô nhiều đòn đau, nhưng cô không bao giờ gục ngã.

Năm 1956, bà được nhận vào Đại học Giao thông Tây An - một cô gái đến từ Ganzhou đã mở ra cánh cửa tương lai bằng tri thức.

II. Bốn năm đại học, chỉ một chuyến về nhà.

Để tiết kiệm tiền, cô ấy chỉ về nhà một lần trong suốt bốn năm đại học. Thời gian còn lại, cô ấy làm việc bán thời gian tại thư viện trường đại học. Một nữ sinh viên chuyên ngành kỹ thuật nhiệt không chỉ lo cho việc học mà còn thể hiện tình yêu thương dành cho gia đình ở xa.

Sau khi tốt nghiệp, cô được phân công làm việc tại một nhà máy điện.

Một ngày nọ, khi đến thăm một người bạn thời thơ ấu tại khoa dệt may của Đại học Giao thông Tây An, cô ấy được giới thiệu với người đàn ông sau này trở thành chồng mình - người chú thứ hai của tôi.

Thời điểm đó, chú tôi là một giảng viên trẻ. Sau khi tốt nghiệp Đại học Giao thông Thượng Hải, chú dạy học tại Học viện Công nghệ Tây Bắc (tiền thân của Đại học Bách khoa Tây Bắc). Cha của chú tôi là một nhà sử học nổi tiếng, giảng dạy tại Đại học Tây Bắc.

Khi dì tôi gặp anh ấy lần đầu, dì không nói về tình yêu. Thay vào đó, dì rất chân thành:

“Tôi là con thứ hai trong gia đình. Tôi phải chăm sóc các em nhỏ. Phần lớn tiền lương của tôi sẽ dành để chu cấp cho chúng.”

Chú tôi chỉ đáp lại: "Chú sẽ không nhận tiền của cháu."

Ông đã giữ lời hứa đó suốt đời.

Là những sinh viên ưu tú của thời kỳ đầu Trung Quốc, cả hai đều tham gia vào rất nhiều công việc xây dựng đất nước. Mãi đến năm 1992, họ mới cùng nhau trở về giảng dạy tại Đại học Giang Tô…

III. Ba cô con gái, ba nguồn tự hào

Năm 1963, dì tôi kết hôn ở tuổi 24.

Sau đám cưới, bà sinh ba cô con gái - ba người chị em họ của tôi.

Bà và chú tôi chưa bao giờ chơi bài hay tham gia những hoạt động giao lưu vô bổ. Toàn bộ thời gian rảnh rỗi của họ đều dành để giúp con cái học tập và trưởng thành.

Hôm nay:

01

Người chị cả và chồng cô ấy điều hành một công ty ở sân bay LAX, và sự nghiệp của họ rất thành công.

02

Người thứ hai làm việc tại Ngân hàng Trung Quốc và đã nuôi dạy con gái mình trở thành tiến sĩ ngành khoa học máy tính.

03

Người thứ ba sống và làm việc tại Munich, có một gia đình hạnh phúc.

Ba cô con gái, ba cuộc đời khác nhau, mỗi người đều tỏa sáng theo cách riêng của mình.

Và dì tôi sẽ mãi là nguồn sáng ấy.

IV. Ở tuổi 87, bà ấy đang tham gia một lớp học cầu lông.

Tháng 5 năm 2025, dì tôi trở về Trung Quốc định cư. Điều đó cho tôi cơ hội được ở bên cạnh dì, trò chuyện cùng dì, ôn lại chuyện xưa — và học hỏi được rất nhiều điều từ dì.

Ở tuổi 87, bà ấy là:

Bình tĩnh và điềm đạm– Trí óc minh mẫn và thể chất khỏe mạnh.

Siêng năng– Đọc sách mỗi ngày, theo dõi tin tức, viết nhật ký.

Cởi mở– Gần đây cô ấy đã đăng ký một lớp học chơi bài bridge.

Tin tưởng– Cô ấy tin tưởng vào khả năng tự trưởng thành của các con mình.

Tôi không kìm được lòng hỏi dì: “Dì ơi, bí quyết của dì cho một cuộc hôn nhân hạnh phúc là gì vậy? Cháu nghĩ đó là sự bảo vệ tốt nhất mà dì có thể dành cho con cái mình.”

“Hãy thấu hiểu và bao dung lẫn nhau. Nhận ra rằng mỗi người đều có điểm mạnh và điểm yếu, và hãy quan tâm đến nhau bằng cả trái tim. Khi xung đột xảy ra, hãy tạm dừng, sắp xếp lại cảm xúc của mình, rồi hãy nói chuyện lại.”

Không có triết lý cao siêu nào cả — chỉ đơn giản là sự khôn ngoan.

Cô ấy thường nói với tôi: “Đừng lo lắng quá nhiều về con trai của con, Tian Tian. Hãy tin tưởng rằng thằng bé sẽ lớn lên khỏe mạnh.”

Khoảnh khắc ấy, tôi ghen tị với các anh chị em họ của mình — vì họ có một người mẹ thông thái, học thức cao và vô cùng điềm tĩnh.

Và tôi rất biết ơn vì sau khi cô ấy trở về nhà, tôi đã học hỏi được rất nhiều điều từ cô ấy.

V. Sức mạnh của người phụ nữ

Câu chuyện của dì tôi không phải là một câu chuyện huyền thoại chấn động địa cầu. Đó là một câu chuyện về sự kiên cường và dịu dàng — một người phụ nữ bình thường vượt qua một thời kỳ phi thường.

Tại JOFUNG và xung quanh chúng ta cũng có rất nhiều bà mẹ trẻ và những người sắp làm mẹ.

Thời thế đã thay đổi, nhưng một số điều thì không bao giờ thay đổi —

Tận tâm nâng đỡ và đồng hành cùng trẻ em.

Lòng dũng cảm đến từ thiên chức làm mẹ.

Tầm nhìn xa trông rộng của một người mẹ yêu thương.

Một trái tim luôn ấp ủ những kế hoạch chu đáo cho con cái.

Từ những người mẹ bình dị nhưng tuyệt vời của thế hệ trước, chúng ta vẫn có thể rút ra được sức mạnh giản dị và bền bỉ nhất: không phải là trở thành một người mẹ hoàn hảo, mà là một người mẹ luôn phấn đấu vươn lên, không bao giờ bỏ cuộc và luôn tin tưởng vào con cái mình.

Tôi viết những dòng này để tưởng nhớ người dì thứ hai của tôi — và tất cả những người mẹ âm thầm tỏa sáng trong những ngày tháng bình dị của cuộc đời.

Judphone – Hơn cả dịch vụ giao hàng

JOFUNG Logistics không chỉ đơn thuần là dịch vụ giao hàng.

Chúng tôi cũng muốn truyền lại tình yêu thương, từ thế hệ này sang thế hệ khác, một tình yêu thương xứng đáng được ghi nhớ.

Chúc mừng Ngày của Mẹ đến người phụ nữ tuyệt vời nhất trên thế giới.

Mong bạn luôn được trân trọng, thấu hiểu, yêu thương – an lành, vui vẻ và khỏe mạnh!


Thời gian đăng bài: 18 tháng 5 năm 2026